Trong lời nói cũng như trong văn viết chúng ta quen đọc, vào dịp Tết Nguyên đán, những câu chữ tuy đã rất cũ nhưng vẫn có sức gây cảm hứng mới: "đón xuân", "Chào xuân", "Chúc mừng năm mới"... Đặc biệt là những chữ xuân mới, năm mới,... cứ vang lên như một điệp khúc.
Xuân mới, Năm mới, Năm sớm... không phải chỉ bắt đầu từ sáng mồng một mà bắt đầu từ đêm giao thừa. Giờ phút hồi hộp nhất, thiêng liêng nhất là lúc đón giao thừa. Mười hai giờ đêm ba mươi đã điểm, báo hiệu lúc giao điểm giữa năm cũ và năm mới, năm cũ sắp qua, hẳn là giao lại tất cả để năm mới đến ngay lập tức, thừa tiếp lấy tất cả. Chữ thừa ở đây có nghĩa kế thừa, tiếp nối.
Giao thừa đánh dấu một bước ngoặt trong sự chuyển động của thời gian. Không những nó gợi ra ở mỗi những con người một cảm xúc "canh tân" trong đời thường mà còn gợi ra một cảm xúc "canh tân" trong vũ trụ. Tư duy triết lý xưa coi con người ta là "tiểu vũ trụ" trong "đại vũ trụ".
Thời xưa đêm giao thừa, các cụ nhìn lên bầu trời xem "thiên tượng" (hình tượng của trời) để đoán niên vận (vận hội trong một năm). Nếu đêm giao thừa bầu trời chuyển từ màu tối sẫm sang màu sáng nhẹ thì đó là dấu hiệu của năm mới tốt lành...
Để đón mừng sự "canh tân" của đời người cũng như của đất trời thì rất xa xưa ông bà ta đã tạo nên trong giờ phút thiêng liêng ấy những âm thanh náo nức không những rung động lòng người mà dường như rung động đến cả đất trời.
Không chùa chiền đền miếu nào không vang lên tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng khánh, tiếng chuông... Không nhà thờ nào của đạo Thiên chúa không vang lên một hồi chuông nguyện. Không gia đình nào không bắt đầu ríu rít tiếng reo mừng của trẻ thơ và tiếng chúc nhau của những người trong nhà...
Ngày nay, đêm giao thừa nói riêng và ngày Tết Nguyên đán nói chung không có tiếng pháo mà vẫn có thể rất vui. Không có tiếng pháo nhưng nên có những âm thanh sôi nổi, hiền hoà làm "nhạc hiệu" cho sự khởi đầu năm mới. Đó là tiếng chiêng trống, tiếng khánh, tiếng chuông... nổi lên đồng thanh, vang vọng vào lòng người, vang vọng vào bốn phương đất trời.
Sưu tầm